THƠ và NHẠC
22 Juillet 2013
VÔ THƯỜNG
Muôn đời quả đất vẫn còn quay
Hết đêm rồi sáng chỉ một ngày
Mọi vật biến chuyển không ngừng bước
Thế mà lắm lúc ta không hay
Trời đang nắng gắt nổi cơn giông
Kéo theo cơn lốc xoáy vòng vòng
Mọi vật tan nát trong phút chốc
Để lại điêu tàn không đợi mong
Đóa hoa mới nở sáng hôm nay
Đến tối hoa chưa trọn một ngày
Cánh hoa đã bắt đầu rơi rụng
Gió đến nghẹn ngào cuốn hoa bay
Con người mong manh như hơi thở
Cuộc đời chỉ là một giấc mơ
Người đến, người đi trong nháy mắt
Nên đừng thắc mắc nghĩ vẩn vơ
Từ đâu ta đến và về đâu
Nếu có bắt đầu, có chấm câu
Vũ trụ biến đổi từng giây phút
Từ chốn thị thành đến rừng sâu
Hôm nay thắm thiết còn yêu nhau
Ngày mai hờ hững, đổi sắc màu
Ngoảnh mặt, quay lưng không nhìn lại
Lại còn gay gắt làm khổ nhau
Chỉ trong chốc lát đã đổi thay
Con người, vạn vật đổi từng giây
Đẹp, xấu, yêu thương hay ghen ghét
Tất cả xoay tròn theo bánh quay
Tận hưởng những gì ta yêu thương
Cuộc đời ngắn ngủi thật VÔ THƯỜNG
Một thoáng tất cả đều tan biến
Nhẹ nhàng theo khói, tỏa trong sương
KIM ANH