THƠ và NHẠC
4 Mars 2013
Cùng chung số phận với nước non
Ngày tàn cuộc chiến vẫn sổng còn
Chia sẻ chua cay cùng nước mắt
Hẩm hiu, đầy đọa,sống mõi mòn
Con vừa đầy tháng thì chồng đi
Học tập cải tạo chứ có chi
Một tuần rồi về gia đnh lại
Mọi người chấp thuận để thực thi
Một tuần,hai tuần lại trôi qua
Hai tháng,ba tháng không về nhà
Biết chồng tính mạng treo sợi chỉ
Chim nhốt vào lồng khó thả ra
Sáu tháng trải qua thật nặng nề
Bàng hoàng ủ rủ trong cơn mê
Sống chết thế nào không ai biết
Đường về mong mõi dài lê thê
Rừng thiêng nước độc anh ở đâu
Lòng em chua xót,dạ em sầu
Con thơ bé quá chưa hiểu thấu
Cha bị tù đày chốn rừng sâu
Hy vọng gặp chồng như khói mây
Một hôm nhận được một tin hay
Cho viếng thăm nuôi nơi Trảng Lớn
Vừa mừng,vừa tủi,lệ trào cay
Chắt chiu,gồng gánh quà thăm nuôi
Chẳng biết lần đầu hay lần cuối
Trí thức tự nhiên thành tù tội
Đau xót trong lòng,nuốt không xuôi
Vửa xong,chuyển trại lên Trảng Táo
Trong lòng đầy dẫy những xôn xao
Không biết điều lành hay điều dữ
Không phẻp thăm nuôi phải làm sao
Biết chồng ở đấy phải thăm ngay
Không vào Trảng Táo,xuống Gia Rây
Cách nhau khoảng mười hai cây số
Băng rừng, vượt suối gần cả ngảy
Không phép không vào trại được đâu
Không cần,chúng tôi vào rừng sâu
Huỷt sáo,hú vang như vượng khỉ
Cách nào rồi cũng nhận ra nhau
Giờ đây chúng tôi ở xứ xa
Nhìn lại con đường đã đi qua
Chông gai,đau khổ trong áp bức
Xúc động trào dâng,mắt lệ sa
CỎ DẠI